03/03/2016
3016
Bài Giáo Lý 6 về Lòng Thương Xót

"Thiên Chúa không bao giờ ruồng bỏ chúng ta, chúng ta là dân của Ngài, người nam nào gian ác nhất, người nữ nào xấu xa nhất, dân tộc nào dữ tợn cũng đều là con cái của Ngài. Thiên Chúa như thế đó: Ngài không bao giờ, không bao giờ ruồng bỏ chúng ta!" 
 
Xin chào Anh Chị Em thân mến!
Nói về lòng thương xót thần linh, chúng ta vẫn thường gợi lên hình ảnh của một người cha trong gia đình yêu thương con cái mình, giúp đỡ chúng, chăm sóc cho chúng, tha thứ cho chúng. Với tư cách là cha, ông giáo dục chúng và sửa bảo chúng khi chúng lầm lỗi, giúp cho chúng lớn lên một cách tốt lành.
Bởi thế Thiên Chúa đã được trình bày ngay ở đoạn đầu tiên trong Sách Tiên Tri Isaia, là đoạn mà một người Cha cảm thương nhưng cũng quan tâm và nghiêm khắc tố giác dân Israel bất trung và đồi bại để nhờ đó đưa họ về với con đường chân chính. Đoạn này được bắt đầu như thế này:
"Trời hãy nghe đây, đất lắng tai nào, vì Chúa phán :
'Ta đã nuôi nấng đàn con, cho chúng nên khôn lớn,
nhưng chúng đã phản nghịch cùng Ta.
Con bò còn biết chủ, con lừa còn biết cái máng cỏ nhà chủ nó.
Nhưng Ít-ra-en thì không biết, dân Ta chẳng hiểu gì'" (1:2-3).
 
Qua vị tiên tri này, Thiên Chúa nói với thành phần dân này về nỗi cay đắng của một người cha cảm thấy buồn bực. Ngài đã làm cho con cái của mình trưởng thành, và giờ đây họ quay ra phản loạn chống lại Ngài. Thậm chí con vật còn trung thành với chủ của chúng và nhận ra bàn tay nuôi dưỡng chúng; đằng này, thành phần dân ấy lại không còn nhận biết Thiên Chúa, họ không chịu hiểu biết. Cho dù bị thương tích, Thiên Chúa vẫn để tình yêu lên tiếng nói, và Ngài kêu gọi lương tâm của những đứa con đồi bại này để chúng có thể ăn năn thống hối và để cho họ lại được yêu thương. Đó là những gì Thiên Chúa làm! Ngài đến với chúng ta để chúng ta để cho mình được Ngài là Thiên Chúa của chúng ta yêu thương.
 
Mối liên hệ cha con, được các vị tiên tri thường nhắc đến khi nói về mối liên hệ giao ước giữa Thiên Chúa và dân Ngài, đã bị hư hoại. Sứ vụ giáo dục của những người làm cha làm mẹ có liên hệ với việc làm cho họ gia tăng tự do, làm cho họ trở thành hữu trách, có thể làm các việc lành cho chính bản thân mình cũng như cho người khác. Trái lại, vì tội lỗi, tự do lại trở thành một thứ đòi quyền tự động và kiêu hãnh dẫn đến chỗ chống cưỡng cũng như đến nỗi ảo tưởng tự mãn.
 
Thế nên hãy coi Thiên Chúa cảnh tỉnh dân của Ngài ra sao: "Các ngươi đã lầm đường lạc lối". Ngài nói một cách mến thương và cay đắng rằng dân "Ta" ơi, - Thiên Chúa không bao giờ ruồng bỏ chúng ta, chúng ta là dân của Ngài, người nam nào gian ác nhất, người nữ nào xấu xa nhất, dân tộc nào dữ tợn cũng đều là con cái của Ngài. Thiên Chúa như thế đó: Ngài không bao giờ, không bao giờ ruồng bỏ chúng ta! Ngài luôn nói rằng: "Hỡi con, hãy đến". Đó là tình yêu của Cha chúng ta; đó là lòng thương xót của Thiên Chúa. Nó cống hiến cho chúng ta niềm hy vọng có được một Người Cha như thế; nó cống hiến cho chúng ta niềm tin tưởng. Tính chất thuộc về này cần phải được sống bằng niềm tin tưởng cũng như bằng việc tuân phục, với ý thức rằng tất cả mọi sự đều là hồng ân và xuất phát từ tình yêu của Cha. Thay vì theo đuổi những gì là hư không, là ngu xuẩn và là ngẫu tượng.
 
Bởi vậy mà vị tiên tri mới trực tiếp hướng về thành phần dân này bằng những lời lẽ nghiêm khắc để giúp cho họ hiểu được tính chất trầm trọng của những lỗi lầm họ vấp phạm.
 
"Khốn thay dân tộc phạm tội, dân chồng chất lỗi lầm,
giống nòi gian ác, lũ con hư hỏng!
Chúng đã bỏ Chúa,
đã khinh Đức Thánh của Ít-ra-en, mà quay lưng đi".
 
Hậu quả của tội lỗi là tình trạng đau khổ, những hậu quả mà xứ sở này cũng phải chịu, bị tan hoang và trở nên như là một sa mạc, cho đến độ Sion - tức Giêrusalem - trở thành nơi bất khả cư trú. Ở đâu loại trừ Thiên Chúa, gạt bỏ đi vai trò thân phụ của Ngài thì không thể nào có sự sống, việc hiện hữu bị mất gốc, tất cả mọi sự đường như bị bại hoại và tan biến. Tuy nhiên, thời điểm đau thương ấy cũng liên quan đến việc cứu độ. Thử thách xẩy ra để dân này có thể cảm nghiệm thấy cái đắng cay của kẻ loại bỏ Thiên Chúa, vì thế, đụng đầu với cái trống rỗng hoang tàn gây ra bởi việc chọn lựa chết chóc. Đau khổ, hậu quả bất khả tránh của một quyết định tự diệt, cần phải làm cho tội nhân phản tỉnh, hướng họ tới việc hoán cải và ơn tha thứ.
 
Đó là đường lối của lòng thương xót thần linh: Thiên Chúa không đối xử với chúng ta như lỗi lầm của chúng ta (xem Thánh Vịnh 103:10). Hình phạt trở thành dụng cụ để kích thích phản tỉnh. Như thế người ta hiểu rằng Thiên Chúa tha thứ cho dân của Ngài, ban ân sủng và không hủy diệt mọi sự, nhưng luôn mở cửa ngõ hy vọng. Ơn cứu độ bao hàm việc quyết định lắng nghe và để mình được cải hóa, thế nhưng ơn cứu độ này bao giờ cũng là một tặng ân cho không. Bởi vậy, bằng lòng thương xót của mình, Chúa cho thấy một đường lối không phải là các thứ hy tế theo nghi lễ mà là công lý. Việc tôn thờ này bị chỉ trích không phải vì tự nó vô bổ, mà là bởi thay vì thể hiện việc hoán cải lại được sử dụng thay thế cho việc hoán cải này, nên nó trở thành việc tìm kiếm sự công chính riêng của con người, tạo nên một thứ xác tín lầm lạc là chính những thứ hy tế mới là những gì cứu độ chứ không phải là lòng thương xót thần linh là những gì tha thứ tội lỗi.
 
Điều ấy được hiểu rõ như thế này: khi người ta bị bệnh thì họ mới đến với bác sĩ; khi nào con người cảm thấy mình là một tội nhân họ mới đến với Chúa. Tuy nhiên, thay vì đi đến với bác sĩ thì họ lại đến với một ảo thuật gia nên họ không được chữa khỏi. Chúng ta nhiều lần đã không đến với Chúa, mà lại thích theo những con đường lầm lạc, tìm kiếm ngoài Ngài sự công chính hóa, công lý và hòa bình. Tiên tri Isaia đã nói rằng Thiên Chúa không ưng nhận máu chiên bò (câu 11), nhất là nếu việc hiến dâng này được cử hành bởi những bàn tay vấy máu anh em mình (câu 15). Tuy nhiên, tôi lại nghĩ đến một số ân nhân của Giáo Hội đến dâng cúng - "Xin nhận lấy của dâng cúng này cho Giáo Hội" - một thứ dâng cúng là hoa trái của rất nhiều người bị khai thác, bị đối xử tàn tệ, bị làm nô lệ thi hành các  công việc chẳng có lương bổng là bao nhiêu! Tôi muốn nói với những con người ấy như thế này: "Xin làm ơn giữ lại tấm chi phiếu của quí vị mà đem đốt nó đi". Dân Chúa là Giáo Hội không cần đến thứ tiền bạc bẩn thỉu ấy; Giáo Hội cần tấm lòng cởi mở cho lòng thương xót Chúa. Cần phải đến với Thiên Chúa bằng những bàn tay thanh sạch, tránh hành ác mà là hành thiện và công lý. Tuyệt vời biết bao cách thức được vị Tiên tri này kết thúc:
 
"Hãy rửa cho sạch, tẩy cho hết,
và vứt bỏ tội ác của các ngươi cho khỏi chướng mắt Ta.
Đừng làm điều ác nữa.
Hãy tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bình,
sửa phạt người áp bức, xử công minh cho cô nhi,
biện hộ cho quả phụ" (câu 16-17)
 
Hãy nghĩ đến nhiều người tị nạn đang đổ bộ ở Âu Châu mà chẳng biết đi đâu. Vậy Chúa phán rằng cho dầu tội lỗi của các người có đỏ như son cũng ra trắng như tuyết, và tinh tuyền như bông, và dân chúng sẽ được hưởng dùng hoa mầu trong xứ cùng sống trong an bình (câu 18-19).
 
Đó là phép lạ của lòng tha thứ mà Thiên Chúa là một Người Cha muốn cống hiến cho dân của Ngài. Lòng thương xót Chúa được cống hiến cho tất cả mọi người, và những lời của vị tiên tri ấy cũng có giá trị đối với tất cả chúng ta ngày nay nữa, thành phần được kêu gọi sống như con cái của Thiên Chúa. Xin cám ơn anh chị em.
 
https://zenit.org/articles/general-audience-5/
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch
114.864864865135.135135135250