01/06/2018
432
Những Huấn Giáo Của Đức Gioan Phaolô II Về Đức Maria

Lời người chuyển ngữ: Đức thánh giáo hoàng Gioan Phaolô II đã dành 70 bài huấn giáo để nói về Đức Maria, kéo dài từ ngày 07.09.1995 đến ngày 13.11.1997.

Trong suốt thời kỳ Chúa Giêsu thi hành sứ vụ, Đức Maria theo dõi cách lặng lẽ những hoạt động của Con mình, nghiền gẫm những lời giảng của Chúa, và chia sẻ sự đau khổ của Chúa vì bị nhiều người khước từ.
****

 
BÀI 46: MẸ MARIA TRONG CUỘC ĐỜI CÔNG KHAI CỦA ĐỨC GIÊSU
 
1.- Sau khi đã nhắc tới sự can thiệp của Đức Maria tại tiệc cưới Cana, Công Đồng Vaticanô II đã diễn tả việc Người tham dự vào cuộc đời công khai của Đức Giêsu như sau: “Trong thời gian Đức Kitô đi rao giảng, Mẹ Maria đã đón nhận những lời mà Chúa Con đã đề cao Nước Thiên Chúa lên trên những mối tương quan và ràng buộc ruột thịt, những lời công bố chân phúc của những người lắng nghe và tuân giữ lời của Chúa (xc. Mc 3,35 và ss; Lc 11,27-28) và Mẹ đã trung thành thực hiện điều đó (xc. Lc 2,19.51)” (HT 58).
 
Việc khai mào sứ vụ của Đức Giêsu cũng đánh dấu việc cách ly khỏi Mẹ mình. Đức Maria đã không luôn luôn đi theo Con trong cuộc lữ hành trải qua những chặng đường Palestina. Đức Giêsu đã tự ý chọn lựa sự cách ly khỏi Mẹ mình và khỏi những cảm tình của gia đình, như Người đã nói rõ về những điều kiện đặt ra cho các môn đệ để đi theo Người và dấn thân rao truyền Nước Chúa.
 
Tuy vậy, đôi khi Đức Maria cũng đã lắng nghe lời giảng của Con mình. Chúng ta có thể giả thiết rằng Mẹ đã hiện diện tại Hội đường Nadarét, khi Đức Giêsu đọc những lời của ngôn sứ Isaia, chú giải đoạn văn và áp dụng cho mình nội dung của nó (xc. Lc 4,18-30). Đức Maria hẳn đã phải đau khổ rất nhiều vào lúc đó, bởi vì sau khi đã chia sẻ sự thán phục của mọi người vì những lời duyên dáng phát sinh từ miệng Người (Lc 4,22), Mẹ đã nhận thấy sự chống đối của đồng bào xua đuổi Đức Giêsu ra khỏi Hội đường và thậm chí đã âm mưu giết Người! Những lời của thánh sử Luca cho thấy tình cảnh thật gay cấn: “Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành, họ kéo Người lên tận đỉnh núi cao để xô Người xuống vực. Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi” (4,29-30).
 
Sau biến cố này, Đức Maria, linh cảm về những thử thách khác sẽ xảy tới, đã khẳng định và đào sâu lòng gắn bó với ý định của Chúa Cha, dâng cho Ngài sự đau khổ của một người mẹ và sự cô đơn của mình.
 
2.- Theo các Phúc Âm, Đức Maria đã có dịp lắng nghe Con của mình vào những hoàn cảnh khác nữa. Trước hết là tại Capharnaum, nơi mà Đức Giêsu, sau tiệc cưới Cana, đã tới “cùng với mẹ mình, các anh em và các môn đệ” (Ga 2,12). Ngoài ra, có lẽ Mẹ Maria cũng gặp Đức Giêsu tại Giêrusalem nhân dịp lễ Vượt Qua, trong Đền Thờ mà Đức Giêsu đã gọi là nhà của Cha mình và Người đã bộc lộ lòng nhiệt thành (xc. Ga 2,16-17). Rồi Người cũng có mặt trong đám đông, khi mà không thể đến gần Đức Giêsu được, Người nghe Chúa trả lời cho kẻ loan báo sự hiện diện của Người và của họ hàng như sau: “mẹ Ta và anh em của Ta là những người lắng nghe Lời của Chúa và đem ra thực hành” (Lc 8,21).
 
Tuy coi nhẹ những mối tương quan gia đình, nhưng kỳ thực Đức Kitô đã tỏ lòng ca ngợi Đức Mẹ, khẳng định một mối dây liên lạc cao sâu hơn với Người. Thực vậy, Đức Maria, trong tư cách lắng nghe Con của mình, đã đón nhận tất cả những lời của Chúa và trung thành đem ra thực hành.
 
Chúng ta có thể hình dung rằng, mặc dù Mẹ Maria không đi theo sát Đức Giêsu trong cuộc hành trình truyền giáo, nhưng luôn được thông tin về diễn biến các hoạt động tông đồ của Con mình, thu nhận cách ưu ái và hồi hộp các tin tức về những bài giảng của Con mình do những kẻ đã gặp Người thuật lại.
 
Sự cách ly không có nghĩa là xa biệt về tâm trí, cũng như sự cách ly không ngăn cản bà mẹ theo dõi Con bằng tinh thần, bằng việc lưu giữ và suy niệm lời giáo huấn của Con như trước đây Người đã thi hành trong giai đoạn ẩn dật tại Nadarét. Thực vậy đức tin đã cho phép Người tìm thấy ý nghĩa của những lời của Chúa Giêsu trước cả các môn đệ và còn hơn họ nhiều, bởi vì những ông này thường không hiểu hết những lời giáo huấn của Chúa và đặc biệt những đoạn loan báo cuộc Tử Nạn tương lai (xc. Mt 16,21-23; Mc 9,32; Lc 9,45).
 
3.- Đức Maria, khi theo dõi từ xa những sự cố xảy tới cho Con mình, đã tham dự vào mối bi kịch của Con mình bị phần lớn dân Do Thái khước từ. Sự khước từ này được biểu lộ khi Đức Giêsu trở về làng Nadarét, và càng ngày càng bộc lộ rõ ràng hơn qua những lời nói cũng như cử chỉ của các nhà thủ lãnh.
 
Đức Trinh Nữ thường biết được những lời chỉ trích, sỉ nhục và đe dọa dành cho Đức Giêsu. Ngay tại Nadarét, tâm hồn của Mẹ nhiều lần đã phải xót xa vì sự cứng lòng tin của những bà con thân thuộc: họ muốn cưỡng bách Đức Giêsu phải theo dụng ý của họ (xc. Ga 7,2-5) hay là họ muốn làm gián đoạn sứ mạng của Người (xc. Mc 3,21).
 
Chính qua những sự đau khổ chịu đựng trong âm thầm, Đức Maria đã chia sẻ hành trình của Con mình “hướng về Giêrusalem” (Lc 9,51), và cộng tác với Con mình vào công cuộc cứu chuộc, qua sự kết hiệp càng ngày càng chặt chẽ bằng đức tin, đức cậy và đức mến.
 
4.- Như vậy, Đức Trinh Nữ Maria trở thành một gương mẫu cho tất cả những người đón nhận lời của Đức Kitô. Ngay từ lúc Truyền Tin, Đức Maria đã đón nhận sứ điệp của Thiên Chúa và hoàn toàn gắn bó với bản thân của Đức Kitô. Mẹ Maria dạy cho chúng ta hãy biết lắng nghe một cách tin tưởng vào Chúa Cứu Thế, và nhận ra nơi Người Lời của Chúa có khả năng thay đổi và canh tân cuộc đời chúng ta. Kinh nghiệm của Đức Maria khuyến khích chúng ta chấp nhận những đau khổ thử thách do việc trung thành với Chúa Kitô, và luôn luôn nhớ tới chân phúc mà Đức Giêsu đã hứa cho những kẻ lắng nghe và tuân giữ Lời của Chúa.

 
Đức thánh giáo hoàng Gioan Phaolô II
(Bản dịch tiếng Việt của Linh mục Giuse Phan Tấn Thành, OP.)