16/06/2018
357
Những Huấn Giáo Của Đức Gioan Phaolô II Về Đức Maria

Lời người chuyển ngữ: Đức thánh giáo hoàng Gioan Phaolô II đã dành 70 bài huấn giáo để nói về Đức Maria, kéo dài từ ngày 07.09.1995 đến ngày 13.11.1997.
 
Từ bài hôm nay, Đức Thánh Cha chuyển sang “các mầu nhiệm mùa Mừng” của Kinh Mân Côi, bắt đầu với mầu nhiệm Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết. Tại sao các Phúc Âm không kể lại những lần Chúa hiện ra với Đức Mẹ? Bởi vì các thánh sử chỉ ghi lại những lần hiện ra với các người được ủy thác làm chứng nhân cho Hội Thánh. Chắc chắn là các Phúc Âm không liệt kê hết các lần Chúa hiện ra. Mặt khác, nếu Mẹ Maria là kẻ đã tham dự sâu xa hơn hết vào cuộc tử nạn Thập Giá, thì ắt là Người cũng là kẻ đầu tiên được tham dự vào mầu nhiệm Phục Sinh. Ngay từ thế kỷ V, ông Sedulius đã nghĩ rằng Mẹ Maria là người đầu tiên được Chúa gặp gỡ sau khi sống lại.
****
BÀI 51: ĐỨC MARIA VỚI CHÚA KITÔ PHỤC SINH

1.- Sau khi đã an táng Chúa Giêsu trong mồ, Mẹ Maria là người duy nhất duy trì ngọn lửa đức tin được cháy sáng, để chuẩn bị đón tiếp sự loan báo vui mừng và bất ngờ của việc phục sinh. Niềm mong đợi của ngày thứ bảy tuần thánh tạo nên một trong những thời điểm cao nhất của đức tin của Thân Mẫu Chúa Cứu Thế: trong cảnh tối tăm bao trùm vũ trụ, Đức Maria hoàn toàn phó mình cho Thiên Chúa của sự sống và, khi suy gẫm những lời của Con mình, Mẹ trông chờ sự thực hiện của những lời hứa của Chúa.
 
Các Phúc Âm đã kể lại nhiều lần Chúa Phục Sinh hiện ra, nhưng không nói đến những cuộc gặp gỡ của Chúa với người mẹ của mình. Sự im lặng này không cho phép kết luận rằng sau khi phục sinh, Chúa Kitô không hiện ra với Đức Maria. Ngược lại, sự thinh lặng đó thúc đẩy chúng ta hãy đi tìm những lý do vì sao các thánh sử đã chọn lựa lối trình bày như vậy.
 
Nếu giả thiết rằng đây là một chuyện bị “bỏ sót”, thì điều này có thể được giải thích theo chiều hướng là những gì cần được biết về phần rỗi thì đã được ủy thác cho những “chứng nhân được Chúa chọn” (Cv 10,41), nghĩa là các Tông Đồ, những kẻ đã làm chứng cho cuộc Phục Sinh của Chúa Giêsu (xc. Cv 4,33). Trước các Tông Đồ, Chúa Phục Sinh đã hiện ra với một vài phụ nữ trung tín bởi vì họ mang một chức vụ trong Hội Thánh: “Các bà hãy đi loan báo cho anh em của tôi để họ đi về Galilê, và ở đó họ sẽ gặp tôi” (Mt 28,10).
 
Sở dĩ các tác giả của Tân Ước không nói tới cuộc gặp gỡ giữa Đức Maria với Chúa Phục Sinh, thì điều này có thể được giải thích theo nghĩa là lời chứng của một bà mẹ có lẽ ít giá trị xét về phía những ai phủ nhận sự phục sinh của Chúa, bởi vì họ sẽ nghĩ rằng chứng tá của những người thân thuộc thì quá chủ quan nên không có giá trị.
 
2.- Ngoài ra Phúc Âm chỉ thuật lại một ít lần hiện ra của Chúa Giêsu Phục Sinh, và chắc hẳn đó không phải là một bản liệt kê đầy đủ của tất cả những gì xảy ra trong vòng 40 ngày sau lễ Vượt Qua. Thánh Phaolô có nói tới một cuộc hiện ra với hơn 500 anh em một lúc” (1 Cr 15,6). Làm thế nào mà giải thích được một sự kiện được rất nhiều người biết đến như vậy, nhưng lại không được các Thánh sử nói tới? Đó là một dấu hiệu cho thấy rằng nhiều lần hiện ra của Chúa Giêsu Phục Sinh, tuy đã được nhiều người biết tới, nhưng không được thuật lại.
 
Thử hỏi: Đức Trinh Nữ Maria, người đã hiện diện trong lòng cộng đoàn của các môn đệ sơ khởi (Cv 1,14), thì làm sao lại có thể bị loại khỏi số những người được gặp lại Con của mình sống lại từ cõi chết?
 
3.- Thật là có lý khi nghĩ rằng Mẹ Maria là người đầu tiên mà Chúa Giêsu Phục Sinh đã hiện ra. Sự vắng mặt của Đức Maria trong số những phụ nữ đi ra mồ từ sáng sớm (Mc 16,1; Mt 28,1), phải chăng là một dấu chỉ cho thấy rằng Mẹ đã gặp Chúa Giêsu rồi? Sự suy luận này được củng cố thêm qua dữ kiện là những chứng nhân đầu tiên của sự phục sinh, theo ý muốn của Chúa Giêsu, là những phụ nữ đã trung thành ở lại dưới chân Thập Giá, và do đó là những kẻ có đức tin can trường.
 
Thực vậy, Chúa Phục Sinh đã ủy thác cho một phụ nữ, bà Maria Magdala, sứ điệp cần phải truyền lại cho các Tông Đồ (Ga 20,17-18). Chi tiết này cũng cho phép chúng ta nghĩ rằng Đức Giêsu trước đó đã hiện ra với Thân Mẫu của Người, Đấng là kẻ trung thành nhất với Người và đã duy trì đức tin nguyên tuyền kể cả lúc bị thử thách.
 
Sau cùng, sự hiện diện độc đáo của Đức Trinh Nữ trên núi Calvariô và việc kết hiệp hoàn hảo với Thánh Tử đang đau khổ trên Thập Giá, cả hai điều đều đòi hỏi một sự tham dự hết sức đặc biệt vào mầu nhiệm Phục Sinh.
 
Một tác giả sống vào thế kỷ thứ V, ông Sedulius, chủ trương rằng Chúa Kitô đã tỏ ra trong ánh vinh quang của sự phục sinh cho Thân Mẫu của mình trước tiên. Thực vậy, Đấng mà vào lúc Truyền Tin đã là con đường đưa Chúa gia nhập vào thế giới thì cũng đã được kêu gọi để loan truyền Tin Mừng của sự phục sinh, ngõ hầu trở thành kẻ loan báo việc trở lại vinh quang của Chúa. Được tràn ngập vinh quang của Đấng Phục Sinh như vậy, Đức Maria đã tiên báo vẻ huy hoàng của Hội Thánh (xc, Sedulius, Carmen Pascale, 5, 354-364).
 
4.- Vì Đức Maria là hình ảnh và khuôn mẫu của Hội Thánh, một Hội Thánh mong chờ Chúa Phục Sinh, và một Hội Thánh qua các môn đệ, đã gặp Người, cho nên xem ra thật là hữu lý khi nghĩ tới Đức Maria đã có một cuộc tiếp xúc cá nhân với Chúa Con Phục Sinh, ngõ hầu Mẹ cũng được hưởng sự sung mãn của niềm vui Phục Sinh.
 
Đức Maria đã hiện diện trên núi Calvariô vào ngày thứ sáu tuần thánh (Ga 19,25) và trong nhà Tiệc Ly vào dịp lễ Ngũ Tuần (Cv 1,14), thì chắc hẳn Mẹ cũng là một chứng nhân ưu tuyển của Chúa Kitô Phục Sinh; như vậy là hoàn tất việc tham dự vào hết các giai đoạn chính yếu của mầu nhiệm Vượt Qua. Ngoài ra, khi đón tiếp Đức Kitô Phục Sinh, Đức Maria là dấu hiệu và điểm chỉ tiên báo cho một nhân loại đang hy vọng vào sự hoàn thành sung mãn của mình với việc kẻ chết được sống lại {1}.
 
Trong mùa Phục Sinh, cộng đoàn Kitô hữu khi hướng về Thân Mẫu của Thiên Chúa, đã mời Người hãy vui mừng: “Lạy Nữ Vương Thiên Đàng, hãy vui mừng, alleluia!”. Họ nhắc lại niềm vui của Đức Maria vì cuộc phục sinh của Đức Giêsu, kéo dài qua lời mời gọi của thiên sứ vào lúc Truyền Tin “hãy vui lên” {2}, ngõ hầu Mẹ trở thành “nguyên nhân vui mừng” {3} cho toàn thể nhân loại.
 
Chú thích:
{1} Về những lần Chúa Phục Sinh hiện ra có thể đọc thêm Sách GLCG số 641-644. Về ý nghĩa của sự Phục Sinh của Đức Kitô xem GLCG số 651-655. Về niềm hy vọng vào sự sống lại của chúng ta xem GLCG số 989-1004.
{2} Xem bài 18.
{3} “Causa nostrae laetitiae” trong Kinh cầu, được dịch là: “Đức Bà làm cho chúng tôi vui mừng”.
 
Đức thánh giáo hoàng Gioan Phaolô II
(Bản dịch tiếng Việt của Linh mục Giuse Phan Tấn Thành, OP.)