02/12/2017
1640
HÁT VỀ MẸ
 
CA DAO MẸ DỊU HIỀN
 
ÐK. Mẹ là suối mát trinh nguyên giữa sa mạc hoang. Mẹ là trăng thanh đêm về chiếu sáng mênh mang. Mẹ là tiếng hát ru êm giữa đêm hè vắng. Mãi mãi Mẹ là mây trời biển rộng thênh thang.
 
1. Ði trong ân tình hồn con tha thết yêu Mẹ. Mẹ tựa giòng sông tinh tuyền sức sống vô biên. Mẹ là hy vọng đưa con đến bến bình yên. Lữ khách viễn du tìm về Mẹ đầy âu yếm.
 
2. Như cây muôn cành, Mẹ là bóng mát dịu hiền. Mẹ là sao mai soi đường dẫn lối trong đêm. Là nguồn trông cậy tin yêu nguồn suối ủi an. Tiếng hát dấu yêu ngợi ca tình Mẹ yêu mến.
 
3. Thương con trăm chiều, Mẹ luôn âu yếm dịu dàng. Ðời con gian nan bao lần kiếp sống truân chuyên. Tìm đâu nương tựa an tâm về bến trường sinh. Những bước chắt chiu dìu con đi trong thương mến.
 

 
CÙNG NHAU SUY NIỆM VỀ THÁNG LINH HỒN

VỀ LUYỆN NGỤC LÀ LÀM SAO?


1.- Cứ như phép đạo dạy thì luyện ngục là chốn Đức Chúa Trời công thẳng vô cùng đã dựng nên cho được phạt những linh hồn kẻ chết đang khi mắc tội mọn, hay là đền những tội trọng mình chưa đủ, là ngục Đức Chúa Trời giam tạm những linh hồn chẳng mắc tội đến nỗi phải xuống hoả ngục, song chưa sạch cho trọn cho đủ, cho đáng lên thiên đàng. 

Luyện ngục chẳng phải là thiên đàng vui vẻ thanh nhàn, chẳng phải là hoả ngục đầy hình khổ rất dữ, bên là nơi thiên đàng, bên là nơi hoả ngục. 

Hình khổ luyện ngục cũng đau đớn như hình khổ hoả ngục; nhưng mà kẻ chịu những hình khổ ấy là kẻ lành kẻ thánh, chẳng phải là kẻ dữ kẻ mắc tội trọng như kẻ ở hoả ngục đâu. Luyện ngục là chốn tối tăm khốn nạn, nhưng mà kẻ phải giam trong ấy sẽ được ra chẳng phải giam đời đời như kẻ ở trong hoả ngục đâu. Lửa luyện ngục cực nóng cực dữ như hoả ngục; nhưng mà ngày sau nó sẽ tắt đi, chẳng có cháy mãi như lửa hoả ngục đâu. 

Khi các linh hồn nơi luyện ngục đã đền tội mình cho đủ, và trả nợ mình cho xong, và được thanh sạch cho trọn, Đức Chúa Trời sẽ cứu lấy cho khỏi chốn đau đớn ấy mà đem lên thiên đàng. Ta cứ những điều này mà suy, liền biết Đức Chúa Trời đã lập luyện ngục tạm vậy mà thôi. Đến khi đã phán xét chung đoạn thì người sẽ tắt, sẽ bỏ lửa ấy đi, chẳng còn để nữa. 

Cứ như lời những kẻ thông thái nói, thì luyện ngục ở chính giữa trái đất liền với hoả ngục.Ấy là nơi hầu hết các kẻ có đạo phải giam cầm khi chết rồi, lúc linh hồn lìa khỏi xác đoạn, vì cứ như lời các thầy lý đoán dạy chẳng có mấy kẻ chết đoạn được lên thiên đàng ngay, hầu hết mọi người khi chết rồi phải ở luyện ngục, trừ những trẻ con chết chưa đến tuổi khôn.

Ấy là nơi ông bà cha mẹ, anh chị em họ hàng bạn hữu nghĩa thiết của ta đã qua đời đang phải giam phạt bây giờ. Cũng là nơi chẳng khỏi bao lâu ta cũng sẽ phải giam cầm nữa; vì chưng khó trông đến giờ chết ta được thanh sạch cho trọn, được đền tội lỗi ta cho đủ ở đời này, cho đáng lên thiên đàng đâu. 

Vì vậy, ta phải chịu khó hãm mình đền tội ở đời này, cho khỏi phải giam phạt lâu năm trong luyện ngục đời sau. 

2.- Vì những lẽ nào Đức Chúa Trời dựng nên luyện ngục?

Vậy khi người ta chết đoạn, thì linh hồn liền đến trước toà Đức Chúa Giêsu mà chịu phán xét riêng. Linh hồn nào sạch hết mọi tội, thì được lên thiên đàng lĩnh lấy phần thưởng cực trọng vô cùng; còn linh hồn nào mắc tội trọng thì phải bỏ xuống hoả ngục chịu hình khổ đời đời; song những linh hồn mắc tội nhẹ mà thôi, hay là đền tội trọng mình chưa đủ thì sao? Những linh hồn chưa được sạch tội cho trọn không đáng lên thiên đàng; nhưng mà chẳng mắc tội trọng, chẳng đáng sa hoả ngục sẽ đi đâu? Những linh hồn ấy chẳng được xem thấy mặt Đức Chúa Trời mãi cho đến đời đời sao?

Đức Chúa Trời thượng trí vô cùng đã tìm thế liệu cách cho những linh hồn ấy được nhờ, mà chẳng bỏ phép công bằng, chẳng mất đức thương xót. Người đã dựng nên luyện ngục ở giữa thiên đàng và hoả ngục, mà giam phạt những linh hồn ấy cho đến khi đền tội mình cho đủ và được thanh sạch cho trọn. Ông Terluliano nói đến những hình khổ luyện ngục thì gọi là hình khổ lòng thương xót Đức Chúa Trời đã bày ra. 

Ta phải xưng ra chẳng phải vô cớ mà Đức Chúa Trời dựng nên luyện ngục đâu, vì chưng ngục ấy rất cần cho các linh hồn được đền vì những tội lỗi mình chưa đền kịp ở thế gian, và cho được thanh sạch cho trọn, cho đáng hưởng sự cả sáng trên thiên đàng. Luyện ngục bởi lòng lành Đức Chúa Trời mà ra, cũng như là phép bí tích mà chưa được sạch thì nhờ luyện ngục cho được sạch cho trọn. 

Vì vậy ta phải tạ ơn ngợi khen Đức Chúa Trời lòng lành vô cùng đã dựng nên luyện ngục mà cứu chữa những linh hồn ông bà cha mẹ anh em họ hàng bạn hữu ta, cùng vì Người đã liệu thế cho ta được giúp đỡ cứu chữa các linh hồn ấy cho khỏi luyện ngục cùng mở cửa thiên đàng ra cho các linh hồn ấy được vào. 

Lạy Đức Chúa Cha, con tin thật Chúa đã dựng nên luyện ngục vì lòng thương xót linh hồn người ta; xin Chúa thương cho các linh hồn được chóng khỏi luyện ngục được nghỉ ngơi đời đời cùng được sáng soi mãi chẳng cùng. Amen. 

Thánh Tích

Trong nhà dòng ông thánh Phanxico khó khăn ở thành Pari có một thầy dòng đạo đức sốt sắng cùng siêng đọc kinh cầu nguyện, ăn chay đền tội, và giữ các luật phép trong nhà cặn kẽ, chẳng hề làm việc gì, nói lời gì có hơi có bóng sự lỗi bao giờ, lại từng kể các việc lành phép nhà dạy, thì còn làm thêm nhiều việc khác, như thể ăn chay đền tội, hãm mình nữa. Cho nên mọi người trong nhà lấy thầy ấy làm như thánh sống vậy. 

Phải khi thầy ấy ngã bệnh nặng mà chết; ai nấy đều tin thật thầy ấy được lên thiên đàng ngay. Cứ phép dòng ấy, hễ thầy nào chết, thì các thầy khác phải làm ba lễ cầu cho linh hồn thầy ấy. Vậy có một thầy bỏ chẳng làm lễ cho thầy mới qua đời, vì nghĩ rằng: thầy ấy đã được lên thiên đàng ngay, chẳng phải qua luyện ngục cùng chẳng còn phải nhờ lời kẻ sống cầu nguyện cho làm chi. 

Khi táng xác thầy ấy được mấy ngày, có một lần thầy kia đọc kinh ngoài vườn, thì thấy thầy mới chết hiện về trước mặt mình, có những ngọn lửa cháy lên rần rật khắp cả người, cùng kêu khóc những tiếng thảm thiết rằng: “Ôi ! thầy ôi ! xin thầy thương tôi; xin thầy làm lễ cầu nguyện cho tôi vì tôi đang phải khốn nạn trong luyện ngục lắm lắm”. 


Thầy này thưa rằng: “Tôi sẵn lòng làm lễ cho thầy, nhưng mà bởi vì tôi tin thầy đầy công nghiệp phúc đức thì nghĩ rằng, thầy đã được lên thiên đàng ngay, chẳng ngờ là thầy còn phải giam phạt nơi luyện ngục”. Thầy kia trả lời rằng: “Thương ôi, chẳng ai hiểu được Đức Chúa Trời là đấng công bằng nhường nào, và Người phạt nặng những người mắc tội mọn là thế nào nữa. Những việc người ta lấy làm trọn lành, thì Người chẳng có kể là trọn lành đâu, người ta không xem thấy sự lỗi nào thì Người xét thấy nhiều sự lỗi lầm lắm; dù các thiên thần cũng chẳng được sạch trước mặt Người, phương chi là loài người ta yếu đuối như tôi”. 

Nói bấy nhiêu điều đoạn, thì thầy ấy biến đi. Thầy này làm ba lễ cầu nguyện cho thầy ấy như phép nhà dòng dạy xong thì thấy linh hồn thầy đã qua đời lên thiên đàng sáng láng tốt lành.

CẦU CHO CÁC LINH HỒN (Hát hoặc Đọc Thánh Vịnh)
 
Hát: Từ Vực Sâu
 

 
ĐK. Từ vực sâu u tối, con cầu xin Chúa, Chúa ơi! Từ vực sâu thương đau, con đợi trông Chúa nhận lời. 
 
1. Nếu Chúa chấp tội Chúa ơi, nào ai đứng vững thảnh thơi? Nhưng Cha khoan hồng thứ tha, khiến muôn dân luôn tin thờ. 
 
2. Con luôn trông cậy Chúa con, hồn con tha thiết cậy tin. Con luôn trông cậy Chúa con, vững tâm tin lời đoan nguyền. 

3. Hơn quân canh đợi ánh dương, hồn con trông Chúa nào ngơi. Hơn quân canh đợi ánh dương, Ích-diên trông cậy Chúa Trời. 
 
Đọc Thánh Vịnh: Tiếng Kêu Từ Vực Thẳm (129 {130})
 
Từ vực thẳm, con kêu lên Ngài, lạy Chúa.

Muôn lạy Chúa, xin Ngài nghe tiếng con. *
Dám xin Ngài lắng tai để ý,
nghe lời con tha thiết nguyện cầu.

Ôi lạy Chúa, nếu như Ngài chấp tội,
nào có ai đứng vững được chăng ? *
Nhưng Chúa vẫn rộng lòng tha thứ
để chúng con biết kính sợ Ngài.

Mong đợi Chúa, tôi hết lòng mong đợi,
cậy trông ở lời Người. *
Hồn tôi trông chờ Chúa,
hơn lính canh mong đợi hừng đông.

Hơn lính canh mong đợi hừng đông,
trông cậy Chúa đi, Ít-ra-en hỡi, *
bởi Chúa luôn từ ái một niềm,
ơn cứu chuộc nơi Người chan chứa.

Chính Người sẽ cứu chuộc Ít-ra-en
cho thoát khỏi tội khiên muôn vàn.

Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
tự muôn đời và chính hiện nay
luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.
 
KHẨN CẦU MẸ
 
KINH LẠY NỮ VƯƠNG
 
Lạy Nữ Vương Mẹ nhân lành làm cho chúng con được sống, được vui, được cậy. Thân lạy Mẹ, chúng con, con cháu E-và ở chốn khách đầy, kêu đến cùng Bà. Chúng con ở nơi khóc lóc than thở kêu khấn Bà thương. Hỡi ôi! Bà là Chúa bầu chúng con, xin ghé mặt thương xem chúng con. Đến sau khỏi đày, xin cho chúng con được thấy Đức Chúa Giêsu, Con lòng Bà gồm phúc lạ.



Ôi khoan thay! nhân thay! dịu thay! Thánh Maria trọn đời đồng trinh. Amen.
 
VỚI MẸ CA NGỢI CHÚA - MAGNIFICAT
   

 
ĐK. Linh hồn tôi tung hô Chúa, tung hô Chúa (í, a) thần trí tôi mừng vui vời vợi trong Đấng Cứu Chuộc tôi. Chúa đã dủ thương đoái nhìn phận hèn tôi tớ. Vì vậy đến muôn đời, sẽ khen tôi đầy ơn, sẽ khen tôi đầy phúc, sẽ khen tôi muôn đời, đến muôn đời, đến muôn đời.
 
1. Đấng toàn năng đã làm cho tôi những việc cao trọng Danh Người là Thánh. Lượng từ ái trải qua từ đời nọ đến đời kia, hằng bao bọc những ai kính sợ Người.
 
2. Chúa biểu dương sức mạnh oai phong tiêu diệt tơi bời những phường tự đắc, bọn quyền quý tự kiêu, Ngài triệt hạ khỏi tòa cao và nâng dậy những ai ở khiêm nhường.
 
3. Lũ giàu sang đuổi về tay không, những người thanh bần ban đầy hồng phúc. Người đã nhớ lời hứa mà độ trì Ít-ra-en cùng tổ phụ Áp-ram với miêu duệ.
114.864864865135.135135135250