15/11/2018
1781
HÁT VỀ MẸ
 
NHƯ MỘT VẦNG TRĂNG  
 
ÐK. Như một vần trăng, vầng trăng tuyệt vời. Muôn ngàn tia sáng lunh linh chốn thiên cung. Muôn ngàn đoá hồng khoe màu đẹp xinh. Hương băng trinh say đắm trong tình Người. Maria Trinh Vương mến Yêu lòng con. Con say sưa cung đàn vương trầm lắng. Maria Trinh Vương mến yêu Mẹ ơi! Xin giơ tay ban hồng ân tràn đầy.  
 
1. Trên đôi môi mềm e ấp con nguyện cầu. Xin Mẹ chở che. Lòng con sợ lo khi hoàng hôn buông xuống nếu không có Mẹ ủi an.  
 
2. Khi con âu sầu con ngước trông lên Mẹ. Xin Mẹ ủi an. Từ nay về sau trên đường đời nguy biến sẽ luôn có Mẹ chở che.
 


CÙNG NHAU SUY VỀ ĐỜI SAU

VỀ NHỮNG KẺ CHẲNG NHỚ CẦU CHO CÁC LINH HỒN NƠI LUYỆN NGỤC THÌ TỆ BẠC LÀ DƯỜNG NÀO 

1.- Trong Tân ước có lời Đức Chúa Giê-su phán rằng: Có một người nghèo khó tên là La-gia-rô, đói khát rét mướt mình đầy mụn nhọt, nằm ngoài cửa nhà một người giàu kia. Người nghèo khó ấy chẳng có xin vàng bạc hay của cải gì trọng, chỉ xin làm phúc cho một ít cơm rơi từ bàn ăn mà cũng bị từ chối. Được ít lâu thì người phú hộ kia chết, linh hồn phải bỏ xuống hỏa ngục. La-gia-rô cũng chết và được thiên thần đưa lên nơi vui vẻ cùng ông A-bơ-ra-ham. Ta có thể ví La-gia-rô như các linh hồn ở luyện ngục và người giàu có cứng lòng kia là những người chẳng có lòng thương giúp các linh hồn ; những kẻ chẳng giúp đỡ các linh hồn thì còn độc dữ tệ bạc hơn người phú hộ kia nhiều, vì các linh hồn ở luyện ngục chịu nhiều hình khổ đáng thương hơn La-gia-rô bội phần và các linh hồn ấy luôn luôn cầu nguyện cho ta, vì những linh hồn ấy là linh hồn ông bà cha mẹ anh em cùng những kẻ đã làm ơn cho ta xưa nay. 

Những sự vật con mắt ta xem thấy hằng ngày nhắc nhở ta nhớ đếm ông bà cha mẹ anh em bạn hữu ta đã qua đời. Những sự vật ấy bắt ta phải nhớ ơn những kẻ đã qua đời. Xác những kẻ ấy chôn ở dưới đất chẳng còn nói gì được, chẳng còn kêu van ta được, nhưng Hội Thánh là mẹ chung của các giáo hữu đã bảo rằng: hãy thương xót kẻ đã qua đời, hãy giúp đỡ các linh hồn nơi luyện ngục, hãy làm phúc cho kẻ khó khăn, hãy đọc kinh cầu nguyện, xin lễ các linh hồn ấy. Sao các người tệ bạc bội nghĩa làm vậy. Khi những kẻ ấy còn sống đã khó nhọc mưới mồ hôi ra, đã thức khuya dậy sớm mướt mồ hôi ra, đã thức khuya dậy sớm sinh cơ lập nghiệp cho các ngươi mà bây giờ những kẻ ấy phải giam phạt khốn nạn trong lửa luyện ngục, kêu van xin một tý một chút những của đã để lại cho các người mà các người chẳng cho, sao các người bất nhân bội nghĩa dường ấy! Vậy nếu ta cứng lòng như người giàu có kia, thì ta còn dám trông Đức Chúa Trời tha tội và đem ta lên thiên đàng làm sao được? 

2.- Khi ông Giu-se con ông Gia-cóp đang phải giam trong ngục thì có một quan phải cũng giam ở đấy. Quan ấy phải tù làm vậy thì tủi hổ buồn phiền khóc luôn mãi. Ông Giu-se là người nhân đức thấy quan sầu khổ như vậy thì yên ủi khuyên bảo quan chịu khó bằng lòng, lại bảo cho quan biết chẳng khỏi bao lâu nữa quan sẽ được về và phục chức như cũ ; Ông Giu-se cũng xin quan: Khi nào được ra khỏi ngục và phục chức, xin nhớ đến tôi với. Quan ấy mừng rỡ và hữa sẽ nhớ ông Giu-se trọn đời. Vậy mọi sự xảy ra y như lời ông Giu-se nói. Nhưng khi quan đã được phục chức thì quên ông Giu-se, cho nên ông còn phải giam trong ngục thêm hai năm nữa. 

 Khi nghe chuyện này ta trách quan kia bất nhân bất nghĩa thì phải lắm, phần ta, nhân sao ta quên chẳng nhớ cầu nguyện trả nghĩa ông bà cha mẹ anh em là kẻ đã làm ơn cho ta, đã sinh ra ta, để lại của cải cho ta, đã dạy giỗ lo liệu cho ta nên thân nên người ở thế gian này. Khi những kẻ ấy còn sống đã xin cầu nguyện cho, đã hứa đã thề chẳng giám quên bao giờ. Thương ôi, ta đã lỗi lời thề, đã quên chẳng còn nhớ cầu nguyện hay là làm việc lành phúc đức giúp đỡ ông bà cha mẹ ta bao giờ cả. Ta bắt chước quan kia đã quên ông Giu-se. Những ruộng nương của cải ông bà cha mẹ để lại cho, thì ta ăn tiêu cho thỏa thuê vui thích, mà cha mẹ anh em ta đang phải khổ sở trong luyện ngục thì ta quên, chẳng xin lễ lần hạt cho bao giờ. Ôi ta bất nhân bội bạc là chừng nào! 

 Lạy Chúa, xin tha tội ấy cho con, con dốc lòng từ nay trở đi, hằng nhớ cầu nguyện cho linh hồn ông bà cha mẹ con và cho hết mọi linh hồn nơi luyện ngục, chẳng còn dám quên bao giờ nữa. Amen. 

Thánh Tích

Có một thày dòng thánh Phan-xi-cô khi còn sống chẳng hay cầu nguyện cho các linh hồn ở luyện ngục. Khi qua đời phải phải phạt trong luyện ngục thì hiện về với một thày trong dòng, và tỏ ra sự Đức Chúa Trời đã phạt mình khốn nạn lắm. Thày nói rằng: Khi tôi còn sống ở thế gian, tôi đã làm biếng trễ nải, chẳng hay cầu nguyện cho các linh hồn đã qua đời, cho nên bây giờ chẳng mấy ai nhớ đến linh hồn tôi. Mà dù có ai nhớ cầu nguyện, có thày cả nào nhớ làm lễ cho tôi, tôi cũng chẳng được nhờ, vì Đức Chúa Trời công bằng vô cùng, lấy công phúc những kẻ cầu nguyện cho tôi mà giúp linh hồn khác, là những linh hồn khi còn sống ở đời này, đã có lòng thương xót cứu giúp các linh hồn nơi luyện ngục. Tôi cam chịu sự ấy, chẳng dám phàn nàn, chẳng dám kêu trách ; vì tôi chẳng có lòng thương kẻ khác, nên tôi cũng chẳng đáng kẻ khác thương tôi. Nói những lời ấy xong thì biến đi.

CẦU CHO CÁC LINH HỒN (Hát hoặc Đọc Thánh Vịnh)
 
Hát: Từ Vực Sâu
 

 
ĐK. Từ vực sâu u tối, con cầu xin Chúa, Chúa ơi! Từ vực sâu thương đau, con đợi trông Chúa nhận lời. 
 
1. Nếu Chúa chấp tội Chúa ơi, nào ai đứng vững thảnh thơi? Nhưng Cha khoan hồng thứ tha, khiến muôn dân luôn tin thờ. 
 
2. Con luôn trông cậy Chúa con, hồn con tha thiết cậy tin. Con luôn trông cậy Chúa con, vững tâm tin lời đoan nguyền. 

3. Hơn quân canh đợi ánh dương, hồn con trông Chúa nào ngơi. Hơn quân canh đợi ánh dương, Ích-diên trông cậy Chúa Trời. 
 
Đọc Thánh Vịnh: Tiếng Kêu Từ Vực Thẳm (129 {130})
 
Từ vực thẳm, con kêu lên Ngài, lạy Chúa.

Muôn lạy Chúa, xin Ngài nghe tiếng con. *
Dám xin Ngài lắng tai để ý,
nghe lời con tha thiết nguyện cầu.

Ôi lạy Chúa, nếu như Ngài chấp tội,
nào có ai đứng vững được chăng ? *
Nhưng Chúa vẫn rộng lòng tha thứ
để chúng con biết kính sợ Ngài.

Mong đợi Chúa, tôi hết lòng mong đợi,
cậy trông ở lời Người. *
Hồn tôi trông chờ Chúa,
hơn lính canh mong đợi hừng đông.

Hơn lính canh mong đợi hừng đông,
trông cậy Chúa đi, Ít-ra-en hỡi, *
bởi Chúa luôn từ ái một niềm,
ơn cứu chuộc nơi Người chan chứa.

Chính Người sẽ cứu chuộc Ít-ra-en
cho thoát khỏi tội khiên muôn vàn.

Vinh danh Chúa Cha và Chúa Con,
cùng vinh danh Thánh Thần Thiên Chúa,
tự muôn đời và chính hiện nay
luôn mãi đến thiên thu vạn đại. A-men.

KHẨN CẦU MẸ
 
KINH DÂNG  MỌI NGƯỜI  NƯỚC VIỆT NAM CHO ĐỨC MẸ CHÚA TRỜI
 
Lạy Rất Thánh Đức Bà Mẹ Đức Chúa Trời và Mẹ chúng con, nay chúng con sấp mình xin dâng cho Mẹ rất nhân từ, trót mình chúng con là thân sức, sự sống, các việc làm và mọi sự thuộc về chúng con.
Lại chúng con cũng lấy lòng con cái mà dâng cho Đức Mẹ mọi miền trong dân nước Việt Nam này.
 
Trước là xin Đức Bà làm mẹ các thầy cả, cùng các kẻ giúp việc giảng đạo thánh, để mọi đấng bậc được lòng sốt sắng làm gương sáng, và chịu khó lập công cho bền lòng.
 
Lại xin làm Mẹ các giáo hữu, và phù hộ cho các con cái hằng được thêm nhiều, và tấn tới đi đàng nhân đức một ngày một hơn.
 
Sau hết, xin làm Mẹ các kẻ còn đi đàng lạc, mà đưa về sự sáng thật là đạo thánh Đức Chúa Trời.
 
Chớ gì hết mọi người trong nước Việt Nam này, nhờ Máu cực châu báu Con Đức Mẹ đã đổ ra mà cứu chuộc, và nhờ công nghiệp Đức Mẹ cầu bầu, mà được tìm đến cùng Trái tim cực trọng Đấng Cứu Thế, là cội rễ sự nên lành nên thánh, để sau nên một đoàn chiên theo một Chúa chiên.
 
Đức Bà phù hộ kẻ có đạo, cầu cho chúng con.
 
Đức Mẹ thông ơn Thiên Chúa, cầu cho chúng con.
 
Nữ vương nước Việt Nam ngự trên trời, cầu cho chúng con.
 
VỚI MẸ CA NGỢI CHÚA - MAGNIFICAT
   

 
ĐK. Linh hồn tôi tung hô Chúa, tung hô Chúa (í, a) thần trí tôi mừng vui vời vợi trong Đấng Cứu Chuộc tôi. Chúa đã dủ thương đoái nhìn phận hèn tôi tớ. Vì vậy đến muôn đời, sẽ khen tôi đầy ơn, sẽ khen tôi đầy phúc, sẽ khen tôi muôn đời, đến muôn đời, đến muôn đời.
 
1. Đấng toàn năng đã làm cho tôi những việc cao trọng Danh Người là Thánh. Lượng từ ái trải qua từ đời nọ đến đời kia, hằng bao bọc những ai kính sợ Người.
 
2. Chúa biểu dương sức mạnh oai phong tiêu diệt tơi bời những phường tự đắc, bọn quyền quý tự kiêu, Ngài triệt hạ khỏi tòa cao và nâng dậy những ai ở khiêm nhường.
 
3. Lũ giàu sang đuổi về tay không, những người thanh bần ban đầy hồng phúc. Người đã nhớ lời hứa mà độ trì Ít-ra-en cùng tổ phụ Áp-ram với miêu duệ.